Tâm sự của 1 bạn trẻ

"Mình 23 tuổi và hơi xấu hổ khi phải thừa nhận rằng…


Đôi lúc mình mơ hồ, như đứng giữa ngã 6 đại lộ, không biết đi đâu hay làm gì. Kết thúc 22 năm học, vừa tập cách thích nghi trong guồng quay mới, vừa cố gắng cân bằng giữa các trách nhiệm.


Đôi lúc mình “sống mòn” như một cái máy - hàng ngày được lập trình: dậy, làm, ăn và vùi đầu vào máy tính, điện thoại, rồi thức đến 2-3 sáng, ngủ chập chờn và lặp lại. Mình làm những việc mình không thích, để mua những thứ mình không cần, và gây chú ý với những người mình không quen. Tự hỏi: “Mình sẽ sống như này mãi sao? Sau này rồi sẽ thế nào?”


Đôi lúc mình không yêu bản thân. Mặc cho người khác gây tổn thương, vẫn cứ âm thầm nhẫn nhịn. Nghĩ rằng đó là “nghiệp” mình phải trả. Nhận được lương, mình luôn nghĩ đến bản thân cuối cùng, mà đáng lẽ ra phải là đầu tiên. 


Đôi lúc mình còn rụt rè, e ngại, sợ mất lòng người này, người kia mà không dám nêu ra chính kiến. Rồi quay lại tự trách vì đã lỡ mất một cơ hội, lỡ mất một người.


Đôi lúc mình quên mất đi giá trị nội tại, rồi trớ trêu, lại tự ngờ vực chính mình. Đem thành quả, lợi thế của người khác ra so sánh, rồi cho rằng mình chưa đủ giỏi. Vô tình, mình tự ép mình vào trong một khuôn mẫu mà chẳng biết lí do từ đâu.


Và đôi lúc, mình quên mất đi em bé bên trong mình. Em bé từng hồn nhiên, vui cười, nhưng nay trở nên dạn dĩ và dè dặt hơn, khép mình trong những cuộc gặp gỡ. Sự xô bồ và vội vã khiến em bị ngộp thở giữa chốn đông người.


❤️Nhưng rồi bạn biết gì không? Mình tin rằng ai trong độ tuổi 20 cũng đều loay hoay theo cách riêng, cái mình gọi là “mông lung tuổi tập lớn”. Mạng xã hội vẽ ra những hình mấu rất “đẹp” mà quên tôn vinh giá trị của những thất bại, những cố gắng và những cuộc chiến không tên.


Cho nên, thay vì gồng, phải vượt qua những mốc khó khăn mới tự cho phép được vui vẻ, mình (và bạn) có thể chọn bước từng bước nhỏ, tán dương những tiến bộ nhỏ, và tin rằng mình vẫn đang lớn, vẫn đang học, và vẫn đang chiêm nghiệm mỗi ngày. Mình chợt liên tưởng đến hình ảnh em bé chơi nhảy lò cò (hay có nơi gọi là nhảy chân sáo), miệng em cười khoái chí và tâm hồn thì không chút gợn sóng.


Timeline mỗi người là khác nhau nhưng nếu bạn cũng đang chạc tuổi mình, chí ít bạn biết rằng bạn không đơn độc. Vì tất cả chúng ta suy cho cùng, đều là MỘT.

#ngoivietmotminh

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Liệu bạn có đang yêu phải người ái kỷ? 10 dấu hiệu 'đỏ' cảnh báo

TÂM LÝ CHIẾC CỐC TRỐNG

Khi tiếng ồn ào lắng xuống, điều gì vang lên?